Mình rất thích Thanh Hải vì cảnh thiên nhiên phong phú đa dạng, sông hồ núi tuyết cao nguyên. Địa hình nào cũng có, lịch sử dày dặn. Vừa là một phần của con đường tơ lụa vừa là tuyến đường chính kết nối triều Đường với vương quốc Tây Tạng cũ.
Càng đi sâu vào trong lại còn được cảm nhận văn hoá Tạng thuần khiết lưu giữ được rất nhiều nét truyền thống. Bên cạnh còn có rất nhiều động vật hoang dã trên cao nguyên Thanh Tạng nữa. Nơi đây chưa được thương mại hóa nên con người vẫn rất nhiệt tình đôn hậu.
Nhưng cũng chính vì du lịch chưa chú trọng phát triển nên chi phí mặt bằng chung thuê xe cộ ở đây mình cao hơn. Đặc biệt là chính sách với khách nước ngoài thay đổi liên tục. Lúc thì cho vào lúc thì không. Nên lúc tới đây cần phải có sự chuẩn bị tinh thần hơn một chút.
Do khách quốc tế còn ít nên rất nhiều bác tài đôi khi không nắm được đầy đủ tình hình chính sách. Nên cũng có trường hợp lịch trình bạn đưa ra tháng trước thì họ bảo oke đi không vấn đề gì. Nhưng đến ngày gần xuất phát check lại mới tá hoả kêu không đi được đâu.

Nếu chỉ đi các khu vực cơ bản ở mạn Tây Ninh, Hải Nam, Hải Bắc xem hồ Thanh Hải, hồ muối Chaka, Môn Nguyên, Đồng Nhân… Đây là những địa điểm dễ đi và khá popular trên hành trình tham quan Thanh Hải. Nhưng để đi tới các khu tự trị khác như Hải Tây và Ngọc Thụ cùng Quả Lặc thì hiện đang hạn chế với người nước ngoài. Nên cần phải xin permit trước ít nhất là 1 tháng (mỗi nơi 1 loại nhé). Và cho dù có permit đi chăng nữa thì vẫn có rất nhiều điểm được cho là nằm trong khu vực quân sự, có vị trí chiến lược. Đặc biệt thậm chí khu công viên bảo tồn quốc gia cũng cấm. Hoặc như đầu nguồn sông Hoàng Hà, Trường Giang, Lan Thương, Hồ Gyaring.. Hay phía Tây Khả Khả Tây Lý cũng cấm khách du lịch nước ngoài.
Vậy nên khi làm lịch trình tốt nhất nên trao đổi với nhiều bên để được update thông tin. Đồng thời cũng vẫn phải chuẩn bị plan để thay đổi lịch trình ở phút chót trong trường hợp bắt buộc.

Chuyến đi của mình cũng có nhiều điểm phải thay đổi. Chưa đi được hết các điểm muốn đi, Nhưng về cơ bản chủ yếu cover mạn Ngọc Thụ, khu bảo tồn tự nhiên Tam Giang Nguyên và Khả Khả Tây Lý.
Thời điểm tốt nhất để du lịch Thanh Hải thường là từ tháng 6 đến đầu tháng 9. Tuy nhiên tháng 6 thời tiết thất thường hơn. Đôi khi mưa hoặc tuyết. Nhưng tuyết chưa tan nên núi cũng đẹp hơn, vắng khách du lịch hơn. Đẹp nhất chắc là vào tháng 7,8 lúc đó chính hè hoa cỏ thảo nguyên xanh tươi hơn. Nhưng cũng là lúc dân Trung nghỉ hè. Vào mùa cao điểm nên sẽ đông đúc hơn, ít sự lựa chọn khách sạn hơn.
Vào thời điểm tháng 6 mình để budget khách sạn khoảng 350 tệ/phòng 2 người là ở hơi bị xịn rồi. Chi phí ăn uống ở Thanh Hải cũng không đắt. Ngoài mấy hôm ăn đặc sản địa phương cho biết thì mình chuyên chọn các hàng Tứ Xuyên. Vì dễ kiếm lại có cơm có thịt có rau. Nếu ai không ăn được vay và dầu mỡ cứ mạnh dạn bảo họ.
Về xe cộ thì cao nguyên Thanh Tạng có đặc điểm khí hậu đêm lạnh ngày nóng. Nên đường co vào nở ra liên tục. Nhiều chỗ đường thụt lên thụt xuống. Dân cao nguyên chuộng xe việt dã gầm cao nhất nên nếu thuê được xe này đi là hợp lý nhất. Lịch trình sẽ đi được nhiều điểm hardcore. Còn nếu chỉ đi cung cơ bản đường lộ bình thường thì đi xe thương vụ của Trung Quốc là cũng hợp lý rồi. Chở được nhiều người share tiền xe sẽ rẻ hơn nhưng phải chú ý một chút về chỗ để hành lý.
Ngoài ra vì độ cao trung bình so với mặt nước biển của Thanh Hải khá là cao. Đặc biệt càng đi sâu vào trong thì tối ngủ 3500m, 4000m là chuyện bình thường. Nên cần chuẩn bị cho việc chống shock độ cao và sắp xếp lịch trình cho hợp lý. Để có những ngày nghỉ ngơi, làm quen dần với độ cao. Chứ không nên đến cái lao đi chơi luôn ảnh hưởng đến sức khoẻ.
Nguồn: Trang Doan – Giấc Mộng Trung Hoa – Review du lịch và cuộc sống ở Trung Quốc